Trận hòa 1-1 trước Ai Cập không phải một thảm họa với Bỉ. Nhưng cách họ giành được 1 điểm lại khiến người hâm mộ có lý do để lo lắng. Khi Romelu Lukaku một lần nữa phải xuất hiện để giải cứu đội tuyển, câu hỏi được đặt ra là liệu "Quỷ đỏ" có đang mắc kẹt trong quá khứ của chính mình?

Trong nhiều năm, Bỉ luôn được xem là một trong những đội tuyển sở hữu lực lượng mạnh bậc nhất thế giới. Từ thế hệ của Eden Hazard, Kevin De Bruyne, Courtois, Vertonghen cho tới Lukaku, họ từng được kỳ vọng sẽ mang về một danh hiệu lớn cho bóng đá nước này.
Nhưng World Cup 2026 cho thấy một thực tế khác. Bỉ vẫn còn những cái tên chất lượng. Họ vẫn sở hữu nhiều cầu thủ đang chơi bóng ở các giải đấu hàng đầu châu Âu. Thế nhưng cảm giác áp đảo, sự đáng sợ từng khiến các đối thủ e dè đã không còn hiện hữu.
Trước Ai Cập, Bỉ cầm bóng nhiều hơn, tấn công nhiều hơn nhưng lại không tạo ra được cảm giác kiểm soát hoàn toàn trận đấu. Những pha phối hợp của họ thiếu tốc độ, thiếu đột biến và đặc biệt thiếu đi sự kết nối ở khu vực cuối sân.
Kevin De Bruyne vẫn là bộ não của đội bóng, nhưng ở tuổi ngoài 35, tiền vệ này không còn đủ khả năng một mình kéo cả hệ thống vận hành như trước. Những đường chuyền sáng tạo vẫn xuất hiện, nhưng tần suất tạo đột biến đã giảm đáng kể. Trong khi đó, hàng công của Bỉ lại phụ thuộc quá nhiều vào những khoảnh khắc cá nhân. Khi trận đấu rơi vào thế bế tắc, người được nhắc đến vẫn là Romelu Lukaku.

Ai Cập bước vào trận đấu với sự tôn trọng dành cho đối thủ nhưng không hề e ngại. Họ phòng ngự chặt chẽ, tổ chức đội hình hợp lý và tận dụng rất tốt những khoảng trống phía sau hàng tiền vệ Bỉ. Điều đáng nói là đội bóng Bắc Phi không chỉ có Mohamed Salah.
Trong nhiều năm, hình ảnh của bóng đá Ai Cập gần như gắn liền với ngôi sao thuộc biên chế Liverpool. Nhưng trận đấu này cho thấy họ đã phát triển thành một tập thể cân bằng hơn rất nhiều. Các tiền vệ hoạt động năng nổ, hệ thống phòng ngự duy trì cự ly tốt và những pha phản công luôn tiềm ẩn sự nguy hiểm.
Thực tế, Ai Cập mới là đội tạo ra cảm giác sắc bén hơn trong phần lớn thời gian thi đấu. Họ biết mình cần làm gì, biết khai thác điểm yếu ở đâu và đặc biệt không hề bị ngợp trước danh tiếng của đối thủ. Nếu may mắn hơn trong những tình huống cuối cùng, đại diện châu Phi hoàn toàn có thể giành trọn 3 điểm.
Bên phía Bỉ, bước ngoặt xuất hiện khi Lukaku được tung vào sân. Không cần quá nhiều thời gian để tạo ảnh hưởng, tiền đạo kỳ cựu này lập tức khiến hàng thủ Ai Cập gặp khó khăn bằng sức mạnh và khả năng tì đè quen thuộc. Bàn gỡ hòa có phần may mắn, nhưng dấu ấn của Lukaku là không thể phủ nhận.
Đó cũng là vấn đề lớn nhất của Bỉ hiện tại. Khi đội bóng cần một người tạo ra sự khác biệt, cái tên được kỳ vọng vẫn là Lukaku. Khi đội bóng cần bàn thắng, vẫn là Lukaku. Khi đội bóng cần cứu vãn tình hình, vẫn là Lukaku. Ở tuổi 33, tiền đạo này vẫn chứng minh giá trị. Nhưng việc một đội tuyển giàu tham vọng vẫn phải dựa vào một công thần đã bước qua thời kỳ đỉnh cao cho thấy quá trình chuyển giao thế hệ của Bỉ chưa thực sự thành công.

Dĩ nhiên, sẽ là quá sớm để kết luận Bỉ đã hết cơ hội. World Cup là một hành trình dài và nhiều đội tuyển từng khởi đầu chậm chạp trước khi bùng nổ ở giai đoạn sau. Nhưng trận hòa trước Ai Cập là lời cảnh báo rõ ràng dành cho "Quỷ đỏ".
Họ không còn là tập thể khiến mọi đối thủ phải e ngại chỉ bằng tên tuổi. Trong khi nhiều nền bóng đá đang tiến lên rất nhanh, Bỉ dường như vẫn loay hoay giữa hai thế hệ. Những cựu binh chưa thể rời sân khấu, còn lớp kế cận vẫn chưa đủ sức gánh vác vai trò đầu tàu.
Và nếu điều đó không sớm thay đổi, World Cup 2026 có thể sẽ là giải đấu đánh dấu sự khép lại của một thế hệ vàng từng được kỳ vọng rất nhiều nhưng lại chưa bao giờ chạm tới đỉnh cao.